NHỮNG ĐIỀU MÌNH RÚT RA SAU TUỔI 25

1. Những thứ xa xỉ nhất không mua được.

 

 

giang ơi vlog

Được tiếp xúc với thế giới vật chất và một số người đứng trên đỉnh của thế giới vật chất, mình mới thấy vật chất và sự bóng bẩy không phải là giá trị làm cho mình cảm thấy vui mỗi khi thức dậy.

 

 

Học và làm việc trong ngành thời trang, mình sống trong một thế giới với niềm tin tuyệt đối rằng quần áo, giày túi, xe hơi, những kỳ nghỉ, trang sức, champagne và tiệc tùng là định nghĩa của sự xa xỉ. Nhưng tiếp xúc với thế giới ấy làm cho mình nhận ra, sự xa xỉ thực sự hoá ra khó có được hơn thế nhiều.Một nơi bạn gọi là nhà, cảm giác mình có ý nghĩa đối với ai đó, năng lượng tuổi trẻ, sự tự tin, tình bạn, những thứ đó không tiền nào mua được.

2. Ai cũng có thể nói ra rả về chuyện “hãy là chính mình”

 

 

Nhưng để thực sự là mình và sống cho mình đôi khi lại là một con đường cô độc và đáng sợ lắm. Nói thì luôn dễ hơn làm, nhưng một khi bạn đã đạt được nó và thực sự sống là chính mình, nó là một cảm giác lạ vô cùng. Để mô tả thì nó giống như một đỉnh núi vậy đó, nó dễ thở, nhiều năng lượng và tràn đầy sự biết ơn. Nó hoàn toàn yên tĩnh, bạn không còn nghe thấy những xì xào bàn tán xung quanh nữa. Hoàn toàn chỉ còn bạn cùng sự tự tin tuyệt đối và tình yêu đối với việc bạn đang làm.

 

 

3. Khó hay dễ chỉ là cảm giác.

 

 

 

 

Chỉ có cái mình thấy là khó vì mình chưa làm được hoặc chưa hiểu được. Ví dụ mình từng nhìn thấy vài phần mềm máy tính và ngán ngẩm nghĩ khó quá, nhưng sau khi dành thời gian và tâm sức tìm hiểu, thực hành, kiên trì, dần dần khó lại biến thành dễ. Việc gì cũng vậy, nếu quyết tâm chắc chắn có cách học và rèn luyện để nó không còn khó với mình nữa.

4. When there’s a will, there’s a way- Ở đâu có niềm hy vọng ở đó có con đường.

 

Đây là câu nói quen thuộc của tây nhưng đến năm vừa rồi mình mới thấy nó sao mà đúng quá, đến mức mình không chỉ thấy đúng, mà mình còn có một niềm tin tuyệt đối đến tuyệt vọng vào nó. Tức là nếu bạn thực sự muốn làm một điều gì đó, bạn sẽ chấp nhận mọi thiếu thốn hay hạn chế để tìm cách làm cho bằng được. Nếu bộ não của bạn cho bạn một, dù chỉ một lý do để không làm, để đổ lỗi, để kêu ca. Bất kể lý do của bạn ở định dạng nào (ôi mệt quá, ôi bận quá, ôi không có điều kiện, ôi tại này tại kia cho nên thôi để sau), thì BẠN KHÔNG/CHƯA THỰC SỰ MUỐN LÀM.

Ví dụ dễ thấy nhất có thể nói đến việc tập thể dục. Ngày xưa mình lười lắm, béo, lúc nào cũng thấy ì ạch nặng nề. Và khi nói đến việc đi tập thì ngay lập tức não bộ phun ra những lý do lý chấu bay vèo vèo: nhưng mà đi làm cả ngày bận quá, nhưng mà mệt quá, tập ngoài đường thì mưa quá, đi gym sạch đẹp thì đắt quá, không biết tập đúng cách nhưng thuê huấn luyện viên thì tốn kém quá. Nói chung là vân vân và mây mây những thứ lý do lý chấu để không phải làm, cũng không phải tại mình.

Việc gì cũng vậy, khi bạn bỏ công sức để vượt qua những trở ngại và cơn lười nhác ban đầu, càng ngày bạn sẽ càng cảm thấy dễ dàng và vui hơn khi làm việc đó. Mình viết điều này dài nhất vì mình tin vào nó vô cùng, và nó là bài học quan trọng nhất không chỉ trong tuổi 25 mà là trong suốt cuộc đời mình từ đó đến giờ. Và mình hy vọng bạn cũng sẽ thấy nó là đúng.

Và mình cũng hy vọng bạn bỏ giùm mơ mộng về cái anh/cái cô mà đó giờ cứ chơi đuổi bắt với bạn đi. Những câu như “anh/em thích em/anh nhưng chưa sẵn sàng”, “anh/em định gọi em/anh nhưng điện thoại hết pin”, “anh/em có tình cảm với em/anh nhưng nhiều khi em/anh quá tốt nên có thể xứng đáng với người khác” toàn là bịp bợm thôi. When there’s a will, there’s a way. He/she just doesn’t like you enough.

Nguồn : Giangoi

You May Also Like